NGÀY CHÚA NHẬT – Tài liệu text

NGÀY CHÚA NHẬT

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (208.36 KB, 33 trang )

MỤC LỤC
MỤC LỤC……………………………………………………………………………………..1
I.KHÁI QUÁT VỀ NGÀY CHÚA NHẬT………………………………………….1
1.Định nghĩa Ngày Chúa Nhật………………………………………………………..1
2.Nguồn gốc ngày Chúa nhật trong Kinh thánh…………………………………1
2.1 Nguồn gốc ngày Chúa Nhật……………………………………………………1
2.2 Ngày Chúa nhật đã thay thế ngày sa-bát thế nào ?…………………….4
2.1.1 Nét độc đáo của ngày Chúa nhật……………………………………….4
2.1.2 Liên hệ giữa ngày sa-bát và Chúa nhật……………………………….5
3. Lịch sử ngày Chúa nhật……………………………………………………………..5
3.1 Ngày thứ nhất trong tuần trở thành ngày của Chúa :………………….5
3.1.1 Ngày Phục Sinh………………………………………………………………6
3.1.2 Tám ngày sau………………………………………………………………….6
3.2 Ngày thứ nhất, ngày lễ hàng tuần……………………………………………7
II. CÁC HOẠT ĐỘNG TRONG NGÀY CHÚA NHẬT………………………9
1.Một số hoạt động trong ngày Chúa Nhật……………………………………….9
2.Thánh Lễ…………………………………………………………………………………12
3.Ý nghĩa của thánh lễ………………………………………………………………….28
4. Ý nghĩa ngày Chúa Nhật…………………………………………………………..28
4.1 Đối với xã hội. …………………………………………………………………..28
4.2 Ý nghĩa ngày chủ nhật đối với Công giáo:……………………………..29
2
I.KHÁI QUÁT VỀ NGÀY CHÚA NHẬT.
1. Định nghĩa Ngày Chúa Nhật.
Ngày Chủ nhật, (Người công giáo Việt Nam còn gọi là ngày Chúa
nhật), là ngày trong tuần giữa thứ Bảy và thứ Hai. Chủ nhật trong một số tiếng
phương Tây được lấy tên từ thần Mặt Trời. (Sunday)
Ở một vài nơi, thí dụ như ở châu Âu và Nam Mỹ, Chủ nhật là ngày cuối
tuần, còn ở vài nơi khác, trong đó có Hoa Kỳ, Chủ nhật vẫn là ngày đầu tuần (từ
truyền thống cổ của người Do Thái, Ai Cập và đế quốc La Mã Thần thánh).
Vậy Ngày Chúa Nhật là gì?

Ngày Chúa Nhật là ngày của Chúa, ngày dành riêng cho Thiên Chúa, để
ta thờ phượng Ngài, đặc biệt hơn các ngày khác trong tuần. Là ngày Chúa KiTô
đã sống lại từ cõi chết, khai mở cuộc sáng tạo mới.
Vì thế, Giáo Hội dạy rằng: “việc cử hành Ngày của Chúa và Hy tế Tạ Ơn
của Chúa (The Eucharist) mỗi ngày Chúa Nhật là trung tâm điểm của đời sống
Giáo Hội. Ngày Chúa Nhật cũng là ngày cử hành Mầu Nhiệm vượt qua theo
truyền thống Tông Đồ, và phải được tuân giữ trong toàn thể Giáo Hội như ngày
lễ buộc chính yếu” (x. SGLGHCG, số 2177; giáo luật số 1246).
2. Nguồn gốc ngày Chúa nhật trong Kinh thánh.
2.1 Nguồn gốc ngày Chúa Nhật.
Theo giáo huấn của Công đồng Va-ti-ca-nô II về ngày Chúa nhật, trong
Hiến chế Phụng vụ số 102 và 106:
Hiến chế Phụng vụ số 102 đưa ra định nghĩa về ngày Chúa nhật và trình
bày năm phụng vụ như là một cuộc mừng kính mầu nhiệm cứu chuộc với những
lời lẽ như sau:
1
“Mẹ chúng ta là Hội thánh thấy mình có bổn phận phải mừng kính công
trình cứu chuộc của Bạn Trăm năm, bằng một cuộc tưởng nhớ thánh thiêng vào
những ngày nhất định trong suốt cả năm. Mỗi tuần vào ngày gọi là ngày của
Chúa, Hội thánh tưởng nhớ cuộc phục sinh của Chúa. Cuộc phục sinh này cũng
là chính cuộc phục sinh Hội thánh cử hành long trọng mỗi năm một lần, cùng
với cuộc thọ hình trong đại lễ Vượt Qua.”
Hiến chế Phụng vụ số 106 diễn tả chi tiết hơn các dạng khác nhau của
ngày Chúa nhật. Ngày Chúa nhật cốt yếu là ngày họp nhau để mừng kính mầu
nhiệm Đức Ki-tô sống lại mà ngọn nguồn có từ thời Tân Ước. Số này nói như
sau :
“Hội thánh mừng kính mầu nhiệm phục sinh, dựa vào truyền thống của
các Tông đồ có ngay từ chính ngày Đức Ki-tô phục sinh là ngày thứ tám được
gọi chí lý là ngày của Chúa hay ngày Chúa nhật.”
Bản văn này cho thấy một cách chính xác bản tính và danh xưng của ngày

Chúa nhật : bản tính là ngày mừng kính mầu nhiệm phục sinh, và danh xưng là
ngày của Chúa.
Hội thánh mừng kính mầu nhiệm phục sinh vào chính ngày Chúa Ki-tô
sống lại. Về nguồn gốc lập ra ngày Chúa nhật thì các sử gia chấp nhận một cách
dễ dàng, chỉ có mối tương quan giữa ngày Chúa nhật và ngày sa-bát là gây tranh
cãi mà thôi.
Trước hết chúng ta nói về khía cạnh liên kết ngày Chúa Nhật của những
người Kitô với những gì Kinh Thánh nói về ngày Sabbat, ngày của Thiên Chúa
trong Cựu Ước, ngày mà người Do Thái Giáo ngày nay vẫn cử hành. Kết thúc
bài tường thuật về một tuần lễ tạo dựng vũ trụ, chương thứ nhất của sách Sáng
Thế nói rằng Thiên Chúa nghỉ việc “vào ngày thứ Bảy”, và Ngài “chúc lành cho
2
Ngày Thứ Bảy và thánh hóa ngày ấy” (STK 2,2-3). Ngày Sabát, Ngày thứ Bảy
trong Kinh Thánh Cựu Ước, có liên hệ đến Mầu Nhiệm của việc Thiên Chúa
nghỉ ngơi. Nếu chúng ta, những người Kitô, chúng ta cử hành ngày của Chúa
vào ngày Chúa Nhật, đó là bởi vì trong ngày nầy, đã xảy ra biến Cố Chúa Kitô
phục sinh, ngày hoàn tất công việc tạo dựng đầu tiên và bắt đầu công việc tạo
dựng mới. Trong Chúa Kitô Phục Sinh, việc nghỉ ngơi của Thiên Chúa đạt đến
sự thể hiện trọn vẹn, đầy đủ nhất của nó.
Qua hình ảnh Thiên Chúa nghỉ việc, Kinh Thánh nói đến sự vui mừng
thỏa mãn của Ðấng tạo hóa trước những công cuộc do Tay Ngài làm ra. Vào
ngày thứ Bảy, Thiên Chúa quay lại nhìn đến con người và thế giới, với lòng
khâm phục và đầy tình yêu thương, một tâm tình được xác nhận trong dòng lịch
sử cứu rỗi, khi Ðấng Tạo Hóa, đặc biệt trong những biến cố của cuộc xuất hành,
trở thành Ðấng cứu chuộc của dân Ngài.
Như thế, “Ngày của Chúa” là ngày mạc khải tình thương của Thiên Chúa
đối với những tạo vật của Ngài. Các ngôn sứ đã không ngại ngùng ca ngợi mối
tương quan tình thương nầy bằng những từ ngữ của tình yêu hôn nhân ((x. Os
1,16-24) Gier 2,2 van van): Là Ðấng Tạo Hóa, Thiên Chúa trở thành như vị hôn
phu của nhân loại, và việc nhập thể của Con Một Ngài kết thành điểm cao chóp

đỉnh của cuộc hôn nhân huyền nhiệm nầy.
Vào ngày Chúa Nhật, người Kitô được mời gọi khám phá lại cái nhìn đầy
nét tươi vui của Thiên Chúa và cảm thấy mình như được bao gồm và được bảo
vệ bởi cái nhìn nầy. Cuộc sống chúng ta, trong thời đại của kỷ thuật, liều bị làm
cho càng ngày càng trở thành như vô danh hơn, và chỉ quy hướng về (chỉ phục
vụ cho) tiến trình sản xuất. Như thế con người không còn có thể vui hưởng
những vẻ đẹp của tạo vật, và hơn nữa, không còn có thể đọc thấy trong những vẻ
đẹp nầy một phản ảnh dung mạo của Thiên Chúa. Những người kitô dừng lại
3
mỗi ngày Chúa Nhật, không những vì lý do để nghỉ ngơi hợp lý, nhưng còn nhất
là để cử hành công việc của Thiên Chúa Tạo Hóa và Cứu Chuộc. Từ việc cử
hành nầy, phát sinh những lý do để vui mừng và hy vọng, làm cho đời sống
hằng ngày có được mùi vị mới, và cung cấp một phương thuốc căn bản để chửa
trị bệnh buồn chán, mất ý nghĩa sống, thất vọng, mà đôi khi họ có thể bị cám dỗ
cảm thấy như vậy.
2.2 Ngày Chúa nhật đã thay thế ngày sa-bát thế nào ?
2.1.1 Nét độc đáo của ngày Chúa nhật.
Một sự kiện rất đáng chú ý là ngày Chúa nhật đã được Hội thánh lập ra.
Đôi khi có người lầm tưởng rằng đó là ngày sa-bát chuyển qua, nhưng không
phải. Giữa ngày sa-bát và Chúa nhật có một liên hệ lịch sử, vì ngày Phục sinh
diễn ra vào hôm sau ngày sa-bát. Còn về nội dung thì ngày Chúa nhật có một nội
dung tôn giáo độc lập và đặc biệt, không phát xuất từ ngày sa-bát. Cho nên nền
tảng của ngày Chúa nhật không phải là ngày sa-bát Do thái.
Có hai lý do minh chứng điều này :
• Trước hết ngay từ đầu và trong thời gian Hội thánh hiện hữu trong
khung cảnh Do thái giáo, ngày Chúa nhật được đặt thêm vào ngày sa-bát. Các
Tông đồ vẫn giữ ngày sa-bát, cộng đoàn các môn đệ vẫn tiếp tục cử hành việc
thờ phượng trong khung cảnh Do thái giáo và lại lập thêm cách thế thờ phượng
riêng.
• Tiếp đến là ngay từ đầu, trong lúc còn cùng với ngày sa-bát rồi cho

đến khi tách biệt riêng thành ngày thờ phượng của những người không phải từ
Do thái mà vào đạo, ngày Chúa nhật không có dáng dấp gì của ngày sa-bát cả.
Ngày sa-bát nhấn mạnh đặc biệt đến sự nghỉ việc và coi đây là yếu tố quan trọng
4
bậc nhất, còn ngày Chúa nhật cốt yếu là ngày thờ phượng chung, đòi phải dành
ra một số thời giờ rảnh rỗi cần thiết để lo việc thờ phượng Chúa.
Ngoài ra lại còn một yếu tố nữa khiến cho ngày Chúa nhật khác với ngày
sa-bát : đó là ngày sa-bát chỉ chú trọng đến hình thức bên ngoài, còn ngày Chúa
nhật thì chú trọng đến ý nghĩa nội tại, dựa vào thái độ của Chúa Giê-su, các
Tông đồ và đặc biệt thánh Phao-lô, nhất là trong thư gửi tín hữu Do thái đối với
ngày sa-bát.
2.1.2 Liên hệ giữa ngày sa-bát và Chúa nhật.
Tuy Chúa nhật không thay thế cho ngày sa-bát và cũng không phải là
ngày sa-bát kéo dài sang, nhưng giữa hai ngày đó vẫn có một vài liên hệ. Đó là
sự liên hệ giữa việc thờ phượng và sự nghỉ ngơi, nhưng chỉ là liên hệ thực tế hơn
là liên hệ cốt yếu.
Quả thật trong ngày sa-bát, người Do thái có đến hội đường để nghe sách
luật và phải nghỉ việc hoàn toàn, cũng như người công giáo đi nhà thờ dự lễ và
kiêng việc xác. Hiểu như thế thì có liên hệ, còn ngoài ra thì ít liên hệ và lại khác
nhau nữa, như đã nói ở trên, vì Chúa nhật cốt yếu là ngày thờ phượng, còn nghỉ
việc chỉ là phụ thuộc và tương đối. Đàng khác mãi đến thế kỷVI, Hội thánh mới
buộc phải kiêng việc nặng nhọc ngày Chúa nhật và dần dần sau này mới coi việc
nghỉ ngày Chúa nhật là một yếu tố gắn liền với ngày của Chúa.
3. Lịch sử ngày Chúa nhật.
3.1 Ngày thứ nhất trong tuần trở thành ngày của Chúa :
Lịch sử ngày Chúa nhật bắt đầu bằng cuộc sống lại của Đức Ki-tô vào
ngày thứ ba sau khi Người chết, và ngày thứ nhất trong lễ Do Thái. Chính Người
đã ghi một dấu đặc biệt lên ngày thứ nhất sau ngày sa-bát, bằng cách chọn ngày
đó để ra khỏi mồ. Các tác giả Tin Mừng đã tường thuật biến cố này thật là khúc
chiết. Nhưng đây không phải là tường thuật một sự kiện lịch sử mà thôi, vì trong

5
những bài tường thuật đó, đã thấy lộ ra những yếu tố đạo lý về việc mừng kính
ngày Chúa nhật
3.1.1 Ngày Phục Sinh
“Sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Ki-tô đã sống lại và hiện ra với các
người thân. Sau khi đã hiện ra với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, và mấy phụ nữ khác,
rồi ông Phê-rô, chính ngày hôm đó Người lại hiện ra với hai người môn đệ trên
đường Em-mau. Các ông này nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh chia cho các ông.
Sau đó, Người hiện ra với các Tông đồ đang hội nhau ở nhà Tiệc ly. Người ăn
với các ông và nói : “Như Chúa Cha đã sai Thầy thì bây giờ Thầy cũng sai anh
em.” Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo : “Anh em hãy nhận lấy
Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha.” (Ga 20,21-23).
Tất cả những sự việc trên diễn tả một cách đầy đủ ngày Chúa Giê-su Ki-tô
phục sinh. Đây là biến cố chính yếu của lịch sử cứu độ. Biến cố này ghi dấu đến
muôn đời ngày thứ nhất trong tuần. Mầu nhiệm mà ngày nay chúng ta cử hành
trong các ngày Chúa nhật đã có từ ngày Chúa phục sinh.
3.1.2 Tám ngày sau
Nhưng nếu chỉ có Chúa nhật thứ nhất này thì chưa có gì khiến người ta cử
hành mỗi tuần một lần ngày ấy như một ngày lễ. Phải có một ngày khác nữa, đó
là sau khi hoàn thành mầu nhiệm cứu chuộc vào một ngày lịch sử, Chúa Ki-tô đã
phân biệt ngày này với sáu ngày khác. Người đã tách biệt, thánh hóa và làm cho
ngày ấy thành ngày riêng của Người. Tám ngày sau, Người lại hiện ra với các
môn đệ. Ngày Chúa nhật của chúng ta hiện nay đã bắt đầu từ ngày ấy, ngày kỷ
niệm tám ngày sau khi Chúa Giê-su sống lại, ngày Chúa nhật của Tông đồ Tô-
ma. Ngay từ tuần Bát nhật Phục sinh, ngày thứ nhất trong tuần đã được ấn định
là ngày Chúa Giê-su hiện ra với các môn đệ. Không thấy nói Người hiện ra vào
6
một ngày nào khác. Các cuộc gặp gỡ giữa Người với các môn đệ đều diễn ra vào
ngày Chúa nhật. Đó là nguồn gốc các buổi gặp gỡ đầu tiên giữa các tín hữu.
Thánh Gio-an tường thuật giai đoạn này như sau :

Mọi Người Cũng Xem   White Day là ngày gì? Ý nghĩa ngày White Valentine là gì? - Học Điện Tử Cơ Bản

“Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà đó, lần này
có cả ôngTô-ma nữa. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông
và nói :”Bình an cho anh em.” Rồi Người bảo ông Tô-ma : “Đặt ngón tay vào
đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa bàn tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy.
Đừng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin.” Ông Tô-ma thưa Người : “Lạy Chúa,
lạy Thiên Chúa của con !” Đức Giê-su bảo : “Vì thấy Thầy, nên anh mới tin.
Phúc cho những người không thấy mà tin !” (Ga 20,26-29)
Xưa nay đọc đoạn Tin Mừng vắn tắt này, thường người ta chỉ chú trọng
tới cuộc hiện ra của Chúa Giê-su và sự cứng lòng tin của ông Tô-ma nhiều hơn
là những gì khác. Điều này không sai. Nhưng ở đây còn hai yếu tố khác sẵn có
để làm nền tảng cho giáo lý về ngày Chúa nhật : đó là các dấu đanh và sự cần
thiết phải có lòng tin. Khi tỏ các dấu đanh cho ông Tô-ma là Chúa Giê-su muốn
đặt thánh giá vào trung tâm các cuộc cử hành phục vụ, và khi đòi ông Tô-ma
phải tin là Người muốn rằng khi cử hành phụng vụ, người ta phải tin và phải quy
tụ các tín hữu lại với nhau.
3.2 Ngày thứ nhất, ngày lễ hàng tuần
Ngoài các sách Tin Mừng, sách Công vụ Tông đồ cũng cho ta thấy vị trí
của ngày thứ nhất, đối với các tín hữu thuộc thế hệ đầu. Theo chương hai mươi
thì ngày Chúa nhật đã có từ thời thánh Phao-lô, khi người đi hết nơi này đến nơi
khác để lập các giáo đoàn :
7
“Ngày thứ nhất trong tuần, chúng tôi họp nhau làm lễ bẻ bánh. Ông Phao-
lô thảo luận với các anh em, và vì hôm sau ông ra đi, nên ông đã kéo dài cuộc
nói chuyện đến mãi nửa đêm.” (Cv 20,7)
Thánh Phao-lô cũng xin tín hữu Cô-rin-tô quyên tiền vào ngày thứ nhất.
Ngày Chúa nhật đã được đặt ra làm ngày nhất định để họp nhau. Đó là ngày
Đấng phục sinh ngồi đồng bàn với các môn đệ. Chỉ cần các Ki-tô hữu họp nhau
lại ngày hôm đó là Chúa Ki-tô có mặt một cách đặc biệt.
Trong các giáo đoàn do thánh Phao-lô thành lập, ngày Chúa nhật vẫn giữ
tên Do Thái là ngày hôm sau ngày sa-bát, hay ngày thứ nhất trong tuần. Chỉ

trong sách Khải huyền mới thấy tên riêng là ngày của Chúa:
“Tôi đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đàng sau tôi có một tiếng
lớn như thể tiếng kèn.” (Kh 1,10)
Ngày Chúa nhật đã được cử hành ngay từ thời đó như một ngày lễ hàng
tuần để tôn kính Chúa Giê-su Ki-tô. Có lẽ khi dùng chữ ngày của Chúa, người ta
muốn dùng kiểu nói đó để tôn kính Đức Ki-tô là Chúa, nghĩa là Chủ tể càn
khôn, Đấng phán xét kẻ sống và kẻ chết. Trong sách Khải huyền thường hay
thấy phảng phất biểu tượng phục sinh. Trong Tin Mừng theo thánh Gio-an, cũng
thấy nói đến ngày Chúa nhật.
Ngày Phục sinh, ngày thứ nhất trong tuần đã khai mạc một chương trình
cứu độ mới, một nền phụng vụ mới vượt lên trên các ngày lễ Do Thái, một cách
thờ phượng mới trong tinh thần và trong chân lý. Tất cả Tin Mừng theo thánh
Gio-an đều xây dựng trên mầu nhiệm phục sinh. Đó là nhận xét của nhiều nhà
chú giải Kinh thánh và sử học gần đây như Y.B.Trémel, M.E. Boismard,
D.Mollat và A.Jaubert. Những nhận xét này củng cố thêm xác tín đã có từ lâu về
nguồn gốc ngày Chúa nhật phát xuất từ thời các Tông đồ.
8
II. CÁC HOẠT ĐỘNG TRONG NGÀY CHÚA NHẬT.
1. Một số hoạt động trong ngày Chúa Nhật.
Ngày chủ nhật là ngày nghỉ ngơi, là ngày dành thời gian cho gia đình: khi
xã hội phát triển, khoa học công nghệ ngày càng tiên tiến, trình độ lao động và
sản xất ngày càng nâng cao thì đời sống con người cũng đươc nâng lên. Tuy
nhiên để đời sống được nâng cao thì đòi con người cần phải có sự đầu tư rất
nhiều mặt, cả về trí tuệ lẫn thời gian. Đặc biệt ở các nước phát triển thì vấn đề
thời gian trong lào động lại càng quan trọng, họ hầu như không còn thời giờ để
có thể làm những việc cho riêng mình vì quỹ thời gian không còn. Họ phải làm
quá tám tiếng một ngày vì khối lượng công việc quá lớn. Đôi khi có những lúc
công việc đòi buôc họ phải làm đêm để kịp tiến độ công việc yêu cầu. Hơn nữa
trong xã hội ngày nay, không chỉ có nam giới tham gia vào công việc ngoài xã
hội, mà còn có sự góp mặt của cả phái nữ. Phái nữ ngày càng khẳng định vị trí

của mình trong vấn đề kinh tế xã hội. Chính vì thế thời gian giành cho gia đình
và những người thân là rất ít. Thời gian gần đây chúng ta thấy có rất nhiều
trường hợp con cái trong gia đình, vì thiếu tình cảm và sự quan tâm của cha mẹ
nên đã gặp rất nhiều khó khăn. Có những trường hợp con cái vì thiếu sự chăm
sóc và quản lý, thiếu tình cảm của cha mẹ, nên đã tìm đến với những tệ nạn xã
hội để giải khuây. có những trường hợp cha mẹ vì công ăn việc làm đã để con
cái lao vào cảnh bệnh tật về tâm lý chỉ vì chúng không được quan tâm. Trong
các gia đình có cha mẹ già cũng thường hay có trường hợp cha mẹ phải tìm đến
viện dưỡng lão, vì con cái trong gia đình không có thời giờ để chăm sóc cha mẹ.
Do đó, sau một tuần học tập, làm việc mệt mỏi cả gia đình có thể họp mặt
lại cùng nhau đi chơi, về thăm ông bà, cha mẹ hay thăm hỏi bạn bè. “Gia đình là
tế bào của xã hội” ( theo quan điểm, khái niệm của xã hội ), còn theo quan điểm
tư tưởng của Giáo Hội thì gia đình là Hội Thánh thu nhỏ giữa lòng thế giới,
chính vì vậy ngày Chúa nhật đối với người Công giáo lại càng quan trọng hơn.
9
Ngày Chúa nhật, cả nhà xum họp vui vẻ bên nhau vừa để gắn kết gắn kết các
thành viên trong gia đình hơn nữa, vừa có thời gian để cha mẹ quan tâm đến con
cái nhiều hơn, nhất là việc giá dục Đức Tin cho con cái không những qua các
giờ kinh hằng ngày mà còn qua việc học giáo lý ngày Chúa nhật nữa.
Ngày Chúa nhật cũng là ngày dành thời gian cho bạn bè, họ hàng thân
cận. Đây là một một cơ hội để mọi người có cơ hội gắn kết với nhau hơn bằng
nhiều cách như: đến chơi nhà nhau, ăn cùng với nhau 1 bữa cơm hay chỉ đơn
giản là gặp nhau trên đường đi lễ hoặc sau khi Thánh Lễ kết thúc. Lúc đó họ có
thể nán lại hàn huyên, trò chuyện đôi chút trước khi trở về với mái ấm gia đình
của mình, chỉ thế thôi cũng làm cho tình bạn gắn bó hơn, những mối quạn hệ
khăng khít bền vững hơn.
Việc vui chơi giải trí cũng là một việc không thể thiếu với mỗi gia đình
vào ngày Chúa Nhật đối với mỗi người nói chung và người Công giáo nói riêng,
bên cạnh việc dành chút thời gian cho bạn bè, họ hàng lân cận thì việc vui chơi
giải trí cũng là một phần trong việc gia đình dành thời gian cho nhau để đi chơi

công viên, đi dạo phố, mua sắm hay đi thăm ông bà, cha mẹ, cô bác, anh chị
em…..hay chỉ đơn giản là cả nhà cùng nhau đi ăn cơm nhà hàng hoặc một bữa
ăn thịnh soạn mà trong đó có công sức đóng góp của cả nhà. Vì bữa cơm gia
đình đối với người Việt Nam là vô cùng quan trọng vì đó chính là những điều
kiện để giữ gìn hạnh phúc. Tuy nhiên do điều kiện ngày nay, đất nước hội nhập
với nền kinh tế thế giới, vì thế rất nhiều gia đình không đảm bảo được những
bữa cơm quan trọng ấy. Trong một tuần chỉ có ngày chủ nhật là cơ hội để gia
đình có thể quây quần trong bàn ăn với nhau. Vì vậy ngày chủ nhật chính là tâm
điểm mà các thành viên mong đợi, và cũng chính vì thế nó đóng góp một phần
rất lớn trong việc bảo vệ hạnh phúc gia đình, như vậy ngày Chúa nhật là ngày
nghỉ tuyệt vời với mọi gia đình.
10
Tuy nhiên đó chưa phải là điều tuyệt vời nhất, điều tuyệt vời nhất là Gia
đình Công giáo dành ngày Chúa nhật cho Chúa thông qua việc tham gia học hỏi,
sinh hoạt Giáo lý hay phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể( đối với các em thiếu nhi
từ 6 tới 17 tuổi). Đây là hoạt động đòi buộc đối với các em vì quá trình học Giáo
lý là quá trình củng cố và tôi luyện Đức Tin, giúp các em hiểu biết hơn về Giáo
lý Hội Thánh và dần hình thành nhân cách của người KiTô hữu trong các em.
“Nhân cách của người KiTô hữu” ở đây chính là những nhân đức, đức tính tốt
cần thiết của con người nói chung và của người KiTô hữu nói riêng. Đó không
chỉ là những đức tính tốt mà xã hội cần mà còn là những nhân đức mà Giáo hội
cần như: sống ngoan hiền, lễ phép với ông bà, cha mẹ, anh chị và mọi người
xung quanh, chân thành, tốt bụng, quan tâm chia sẻ với mọi người, và đặc biệt là
yêu Chúa, yêu tha nhân, chăm lo học hỏi Giáo lý, siêng năng tham dự Thánh Lễ
và lãnh nhận bí tích Thánh Thể. Ngày Chúa nhật cũng là dịp để các hội đoàn,
đoàn thể trong Giáo xứ gặp gỡ, sinh hoạt với nhau như Hội Gia trưởng ( Hội
những ông bố Công giáo ), Hội Hiền Mẫu (Hội những bà mẹ Công giáo), Hội
Giới trẻ ( tầng lớp thanh niên nam, nữ ở độ tuổi từ 18t đến 35t )… đây là dịp để
các Hội đoàn tụ họp nhau lại cùng nhau đọc kinh, cầu nguyện, chia sẻ với nhau
về đời sống Đức Tin, đời sống Cầu nguyện cũng như đời sống hằng ngày, qua

Mọi Người Cũng Xem   Top 20 ngày hạch toán là gì mới nhất 2022

đó củng cố Đức Tin cũng như đời sống Đạo được nên hoàn thiện hơn.
Nói đến các hoạt động ngày Chúa nhật không thể không nói đến Thánh
Lễ, vì Thánh Lễ là đỉnh cao của ngày Cháu nhật. Đối với người Công Giáo,
Thánh Lễ là hoạt động tối quan trọng trong đời sống mỗi Tín hữu, bên cạnh đó
đây cũng là hoạt động có tính bắt buộc theo luật của Hội Thánh, không chỉ có
thế Thánh Lễ còn là một hoạt động có vai trò quan trọng đối với đời sống tâm
linh của người KiTô Hữu. Đó là lí do tại sao có những tín hữu ( người có lòng
tin) tuy không mặn mà với đời sống Đạo nhưng vẫn cố gắng đi tham dự Thánh
Lễ mỗi ngày Chúa nhật.
11
Ngày Chúa Nhật là ngày của Chúa, ngày dành riêng cho Thiên Chúa, đểta thờ phượng Ngài, đặc biệt quan trọng hơn những ngày khác trong tuần. Là ngày Chúa KiTôđã sống lại từ cõi chết, khai mở cuộc phát minh sáng tạo mới. Vì thế, Giáo Hội dạy rằng : ” việc cử hành Ngày của Chúa và Hy tế Tạ Ơncủa Chúa ( The Eucharist ) mỗi ngày Chúa Nhật là trung tâm điểm của đời sốngGiáo Hội. Ngày Chúa Nhật cũng là ngày cử hành Mầu Nhiệm vượt qua theotruyền thống Tông Đồ, và phải được tuân giữ trong toàn thể Giáo Hội như ngàylễ buộc chính yếu ” ( x. SGLGHCG, số 2177 ; giáo luật số 1246 ). 2. Nguồn gốc ngày Chúa nhật trong Kinh thánh. 2.1 Nguồn gốc ngày Chúa Nhật. Theo giáo huấn của Công đồng Va-ti-ca-nô II về ngày Chúa nhật, trongHiến chế Phụng vụ số 102 và 106 : Hiến chế Phụng vụ số 102 đưa ra định nghĩa về ngày Chúa nhật và trìnhbày năm phụng vụ như thể một cuộc mừng kính mầu nhiệm cứu chuộc với nhữnglời lẽ như sau : ” Mẹ tất cả chúng ta là Hội thánh thấy mình có bổn phận phải mừng kính côngtrình cứu chuộc của Bạn Trăm năm, bằng một cuộc tưởng niệm thánh thiêng vàonhững ngày nhất định trong suốt cả năm. Mỗi tuần vào ngày gọi là ngày củaChúa, Hội thánh tưởng niệm cuộc Phục hồi của Chúa. Cuộc Phục hồi này cũnglà chính cuộc Phục hồi Hội thánh cử hành trang trọng mỗi năm một lần, cùngvới cuộc thọ hình trong đại lễ Vượt Qua. ” Hiến chế Phụng vụ số 106 diễn đạt cụ thể hơn những dạng khác nhau củangày Chúa nhật. Ngày Chúa nhật cốt yếu là ngày họp nhau để mừng kính mầunhiệm Đức Ki-tô sống lại mà ngọn nguồn có từ thời Tân Ước. Số này nói nhưsau : ” Hội thánh mừng kính mầu nhiệm Phục hồi, dựa vào truyền thống cuội nguồn củacác Tông đồ có ngay từ chính ngày Đức Ki-tô Phục hồi là ngày thứ tám đượcgọi chí lý là ngày của Chúa hay ngày Chúa nhật. ” Bản văn này cho thấy một cách đúng mực bản tính và tên tuổi của ngàyChúa nhật : bản tính là ngày mừng kính mầu nhiệm Phục hồi, và tên tuổi làngày của Chúa. Hội thánh mừng kính mầu nhiệm Phục hồi vào chính ngày Chúa Ki-tôsống lại. Về nguồn gốc lập ra ngày Chúa nhật thì những sử gia gật đầu một cáchdễ dàng, chỉ có mối đối sánh tương quan giữa ngày Chúa nhật và ngày sa-bát là gây tranhcãi mà thôi. Trước hết tất cả chúng ta nói về góc nhìn link ngày Chúa Nhật của nhữngngười Kitô với những gì Kinh Thánh nói về ngày Sabbat, ngày của Thiên Chúatrong Cựu Ước, ngày mà người Do Thái Giáo thời nay vẫn cử hành. Kết thúcbài tường thuật về một tuần lễ tạo dựng ngoài hành tinh, chương thứ nhất của sách SángThế nói rằng Thiên Chúa nghỉ việc ” vào ngày thứ Bảy “, và Ngài ” chúc lành choNgày Thứ Bảy và thánh hóa ngày ấy ” ( STK 2,2 – 3 ). Ngày Sabát, Ngày thứ Bảytrong Kinh Thánh Cựu Ước, có liên hệ đến Mầu Nhiệm của việc Thiên Chúanghỉ ngơi. Nếu tất cả chúng ta, những người Kitô, tất cả chúng ta cử hành ngày của Chúavào ngày Chúa Nhật, đó là chính do trong ngày nầy, đã xảy ra biến Cố Chúa Kitôphục sinh, ngày hoàn tất việc làm tạo dựng tiên phong và khởi đầu việc làm tạodựng mới. Trong Chúa Kitô Phục Sinh, việc nghỉ ngơi của Thiên Chúa đạt đếnsự biểu lộ toàn vẹn, không thiếu nhất của nó. Qua hình ảnh Thiên Chúa nghỉ việc, Kinh Thánh nói đến sự vui mừngthỏa mãn của Ðấng tạo hóa trước những công cuộc do Tay Ngài làm ra. Vàongày thứ Bảy, Thiên Chúa quay lại nhìn đến con người và quốc tế, với lòngkhâm phục và đầy tình yêu thương, một tâm tình được xác nhận trong dòng lịchsử cứu rỗi, khi Ðấng Tạo Hóa, đặc biệt quan trọng trong những biến cố của cuộc xuất hành, trở thành Ðấng cứu chuộc của dân Ngài. Như thế, ” Ngày của Chúa ” là ngày mạc khải tình thương của Thiên Chúađối với những tạo vật của Ngài. Các ngôn sứ đã không ngại ngùng ca tụng mốitương quan tình thương nầy bằng những từ ngữ của tình yêu hôn nhân gia đình ( ( x. Os1, 16-24 ) Gier 2,2 van van ) : Là Ðấng Tạo Hóa, Thiên Chúa trở thành như vị hônphu của quả đât, và việc nhập thể của Con Một Ngài kết thành điểm cao chópđỉnh của cuộc hôn nhân gia đình huyền nhiệm nầy. Vào ngày Chúa Nhật, người Kitô được mời gọi mày mò lại cái nhìn đầynét vui tươi của Thiên Chúa và cảm thấy mình như được gồm có và được bảovệ bởi cái nhìn nầy. Cuộc sống tất cả chúng ta, trong thời đại của kỷ thuật, liều bị làmcho ngày càng trở thành như vô danh hơn, và chỉ quy hướng về ( chỉ phụcvụ cho ) tiến trình sản xuất. Như thế con người không còn hoàn toàn có thể vui hưởngnhững vẻ đẹp của tạo vật, và hơn nữa, không còn hoàn toàn có thể đọc thấy trong những vẻđẹp nầy một phản ảnh dung mạo của Thiên Chúa. Những người kitô dừng lạimỗi ngày Chúa Nhật, không những vì nguyên do để nghỉ ngơi hài hòa và hợp lý, nhưng còn nhấtlà để cử hành việc làm của Thiên Chúa Tạo Hóa và Cứu Chuộc. Từ việc cửhành nầy, phát sinh những nguyên do để vui mừng và kỳ vọng, làm cho đời sốnghằng ngày có được mùi vị mới, và phân phối một phương thuốc cơ bản để chửatrị bệnh buồn chán, mất ý nghĩa sống, tuyệt vọng, mà đôi lúc họ hoàn toàn có thể bị cám dỗcảm thấy như vậy. 2.2 Ngày Chúa nhật đã sửa chữa thay thế ngày sa-bát thế nào ? 2.1.1 Nét độc lạ của ngày Chúa nhật. Một sự kiện rất đáng quan tâm là ngày Chúa nhật đã được Hội thánh lập ra. Đôi khi có người lầm tưởng rằng đó là ngày sa-bát chuyển qua, nhưng khôngphải. Giữa ngày sa-bát và Chúa nhật có một liên hệ lịch sử vẻ vang, vì ngày Phục sinhdiễn ra vào hôm sau ngày sa-bát. Còn về nội dung thì ngày Chúa nhật có một nộidung tôn giáo độc lập và đặc biệt quan trọng, không phát xuất từ ngày sa-bát. Cho nên nềntảng của ngày Chúa nhật không phải là ngày sa-bát Do thái. Có hai nguyên do vật chứng điều này : • Trước hết ngay từ đầu và trong thời hạn Hội thánh hiện hữu trongkhung cảnh Do thái giáo, ngày Chúa nhật được đặt thêm vào ngày sa-bát. CácTông đồ vẫn giữ ngày sa-bát, cộng đoàn những môn đệ vẫn liên tục cử hành việcthờ phượng trong khung cảnh Do thái giáo và lại lập thêm cách thế thờ phượngriêng. • Tiếp đến là ngay từ đầu, trong lúc còn cùng với ngày sa-bát rồi chođến khi tách biệt riêng thành ngày thờ phượng của những người không phải từDo thái mà vào đạo, ngày Chúa nhật không có dáng dấp gì của ngày sa-bát cả. Ngày sa-bát nhấn mạnh vấn đề đặc biệt quan trọng đến sự nghỉ việc và coi đây là yếu tố quan trọngbậc nhất, còn ngày Chúa nhật cốt yếu là ngày thờ phượng chung, đòi phải dànhra 1 số ít thời giờ rảnh rỗi thiết yếu để lo việc thờ phượng Chúa. Ngoài ra lại còn một yếu tố nữa khiến cho ngày Chúa nhật khác với ngàysa-bát : đó là ngày sa-bát chỉ chú trọng đến hình thức bên ngoài, còn ngày Chúanhật thì chú trọng đến ý nghĩa nội tại, dựa vào thái độ của Chúa Giê-su, cácTông đồ và đặc biệt quan trọng thánh Phao-lô, nhất là trong thư gửi tín hữu Do thái đối vớingày sa-bát. 2.1.2 Liên hệ giữa ngày sa-bát và Chúa nhật. Tuy Chúa nhật không sửa chữa thay thế cho ngày sa-bát và cũng không phải làngày sa-bát lê dài sang, nhưng giữa hai ngày đó vẫn có một vài liên hệ. Đó làsự liên hệ giữa việc thờ phượng và sự nghỉ ngơi, nhưng chỉ là liên hệ thực tiễn hơnlà liên hệ cốt yếu. Quả thật trong ngày sa-bát, người Do thái có đến hội đường để nghe sáchluật và phải nghỉ việc trọn vẹn, cũng như người công giáo đi nhà thời thánh dự lễ vàkiêng việc xác. Hiểu như thế thì có liên hệ, còn ngoài những thì ít liên hệ và lại khácnhau nữa, như đã nói ở trên, vì Chúa nhật cốt yếu là ngày thờ phượng, còn nghỉviệc chỉ là nhờ vào và tương đối. Đàng khác mãi đến thế kỷVI, Hội thánh mớibuộc phải kiêng việc nặng nhọc ngày Chúa nhật và từ từ sau này mới coi việcnghỉ ngày Chúa nhật là một yếu tố gắn liền với ngày của Chúa. 3. Lịch sử ngày Chúa nhật. 3.1 Ngày thứ nhất trong tuần trở thành ngày của Chúa : Lịch sử ngày Chúa nhật khởi đầu bằng đời sống lại của Đức Ki-tô vàongày thứ ba sau khi Người chết, và ngày thứ nhất trong lễ Do Thái. Chính Ngườiđã ghi một dấu đặc biệt quan trọng lên ngày thứ nhất sau ngày sa-bát, bằng cách chọn ngàyđó để ra khỏi mồ. Các tác giả Tin Mừng đã tường thuật biến cố này thật là khúcchiết. Nhưng đây không phải là tường thuật một sự kiện lịch sử dân tộc mà thôi, vì trongnhững bài tường thuật đó, đã thấy lộ ra những yếu tố đạo lý về việc mừng kínhngày Chúa nhật3. 1.1 Ngày Phục Sinh ” Sáng ngày thứ nhất trong tuần, Đức Ki-tô đã sống lại và hiện ra với cácngười thân. Sau khi đã hiện ra với bà Ma-ri-a Mác-đa-la, và mấy phụ nữ khác, rồi ông Phê-rô, chính ngày hôm đó Người lại hiện ra với hai người môn đệ trênđường Em-mau. Các ông này nhận ra Chúa khi Người bẻ bánh chia cho những ông. Sau đó, Người hiện ra với những Tông đồ đang hội nhau ở nhà Tiệc ly. Người ănvới những ông và nói : ” Như Chúa Cha đã sai Thầy thì giờ đây Thầy cũng sai anhem. ” Nói xong, Người thổi hơi vào những ông và bảo : ” Anh em hãy nhận lấyThánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha. ” ( Ga 20,21 – 23 ). Tất cả những vấn đề trên miêu tả một cách rất đầy đủ ngày Chúa Giê-su Ki-tôphục sinh. Đây là biến cố chính yếu của lịch sử dân tộc cứu độ. Biến cố này ghi dấu đếnmuôn đời ngày thứ nhất trong tuần. Mầu nhiệm mà ngày này tất cả chúng ta cử hànhtrong những ngày Chúa nhật đã có từ ngày Chúa Phục hồi. 3.1.2 Tám ngày sauNhưng nếu chỉ có Chúa nhật thứ nhất này thì chưa có gì khiến người ta cửhành mỗi tuần một lần ngày ấy như một đợt nghỉ lễ. Phải có một ngày khác nữa, đólà sau khi hoàn thành xong mầu nhiệm cứu chuộc vào một ngày lịch sử dân tộc, Chúa Ki-tô đãphân biệt ngày này với sáu ngày khác. Người đã tách biệt, thánh hóa và làm chongày ấy thành ngày riêng của Người. Tám ngày sau, Người lại hiện ra với cácmôn đệ. Ngày Chúa nhật của tất cả chúng ta lúc bấy giờ đã khởi đầu từ ngày ấy, ngày kỷniệm tám ngày sau khi Chúa Giê-su sống lại, ngày Chúa nhật của Tông đồ Tô-ma. Ngay từ tuần Bát nhật Phục sinh, ngày thứ nhất trong tuần đã được ấn địnhlà ngày Chúa Giê-su hiện ra với những môn đệ. Không thấy nói Người hiện ra vàomột ngày nào khác. Các cuộc gặp gỡ giữa Người với những môn đệ đều diễn ra vàongày Chúa nhật. Đó là nguồn gốc những buổi gặp gỡ tiên phong giữa những tín hữu. Thánh Gio-an tường thuật quy trình tiến độ này như sau : ” Tám ngày sau, những môn đệ Đức Giê-su lại xuất hiện trong nhà đó, lần nàycó cả ôngTô-ma nữa. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa những ôngvà nói : ” Bình an cho đồng đội. ” Rồi Người bảo ông Tô-ma : ” Đặt ngón tay vàođây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa bàn tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin. ” Ông Tô-ma thưa Người : ” Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa của con ! ” Đức Giê-su bảo : ” Vì thấy Thầy, nên anh mới tin. Phúc cho những người không thấy mà tin ! ” ( Ga 20,26 – 29 ) Xưa nay đọc đoạn Tin Mừng vắn tắt này, thường người ta chỉ chú trọngtới cuộc hiện ra của Chúa Giê-su và sự cứng lòng tin của ông Tô-ma nhiều hơnlà những gì khác. Điều này không sai. Nhưng ở đây còn hai yếu tố khác sẵn cóđể làm nền tảng cho giáo lý về ngày Chúa nhật : đó là những dấu đanh và sự cầnthiết phải có lòng tin. Khi tỏ những dấu đanh cho ông Tô-ma là Chúa Giê-su muốnđặt thánh giá vào TT những cuộc cử hành ship hàng, và khi đòi ông Tô-maphải tin là Người muốn rằng khi cử hành phụng vụ, người ta phải tin và phải quytụ những tín hữu lại với nhau. 3.2 Ngày thứ nhất, dịp nghỉ lễ hàng tuầnNgoài những sách Tin Mừng, sách Công vụ Tông đồ cũng cho ta thấy vị trícủa ngày thứ nhất, so với những tín hữu thuộc thế hệ đầu. Theo chương hai mươithì ngày Chúa nhật đã có từ thời thánh Phao-lô, khi người đi hết nơi này đến nơikhác để lập những giáo đoàn : ” Ngày thứ nhất trong tuần, chúng tôi họp nhau làm lễ bẻ bánh. Ông Phao-lô bàn luận với những bạn bè, và vì hôm sau ông ra đi, nên ông đã lê dài cuộcnói chuyện đến mãi nửa đêm. ” ( Cv 20,7 ) Thánh Phao-lô cũng xin tín hữu Cô-rin-tô quyên tiền vào ngày thứ nhất. Ngày Chúa nhật đã được đặt ra làm ngày nhất định để họp nhau. Đó là ngàyĐấng Phục hồi ngồi đồng bàn với những môn đệ. Chỉ cần những Ki-tô hữu họp nhaulại ngày hôm đó là Chúa Ki-tô xuất hiện một cách đặc biệt quan trọng. Trong những giáo đoàn do thánh Phao-lô xây dựng, ngày Chúa nhật vẫn giữtên Do Thái là ngày hôm sau ngày sa-bát, hay ngày thứ nhất trong tuần. Chỉtrong sách Khải huyền mới thấy tên riêng là ngày của Chúa : ” Tôi đã xuất thần vào ngày của Chúa và nghe đàng sau tôi có một tiếnglớn như thể tiếng kèn. ” ( Kh 1,10 ) Ngày Chúa nhật đã được cử hành ngay từ thời đó như một dịp nghỉ lễ hàngtuần để tôn kính Chúa Giê-su Ki-tô. Có lẽ khi dùng chữ ngày của Chúa, người tamuốn dùng kiểu nói đó để tôn kính Đức Ki-tô là Chúa, nghĩa là Chủ tể cànkhôn, Đấng phán xét kẻ sống và kẻ chết. Trong sách Khải huyền thường haythấy phảng phất hình tượng Phục hồi. Trong Tin Mừng theo thánh Gio-an, cũngthấy nói đến ngày Chúa nhật. Ngày Phục sinh, ngày thứ nhất trong tuần đã khai mạc một chương trìnhcứu độ mới, một nền phụng vụ mới vượt lên trên những ngày lễ hội Do Thái, một cáchthờ phượng mới trong niềm tin và trong chân lý. Tất cả Tin Mừng theo thánhGio-an đều kiến thiết xây dựng trên mầu nhiệm Phục hồi. Đó là nhận xét của nhiều nhàchú giải Kinh thánh và sử học gần đây như Y.B.Trémel, M.E. Boismard, D.Mollat và A.Jaubert. Những nhận xét này củng cố thêm xác tín đã có từ lâu vềnguồn gốc ngày Chúa nhật phát xuất từ thời những Tông đồ. II. CÁC HOẠT ĐỘNG TRONG NGÀY CHÚA NHẬT. 1. Một số hoạt động giải trí trong ngày Chúa Nhật. Ngày chủ nhật là ngày nghỉ ngơi, là ngày dành thời hạn cho mái ấm gia đình : khixã hội tăng trưởng, khoa học công nghệ tiên tiến ngày càng tiên tiến và phát triển, trình độ lao động vàsản xất ngày càng nâng cao thì đời sống con người cũng đươc nâng lên. Tuynhiên để đời sống được nâng cao thì đòi con người cần phải có sự góp vốn đầu tư rấtnhiều mặt, cả về trí tuệ lẫn thời hạn. Đặc biệt ở những nước tăng trưởng thì vấn đềthời gian trong lào động lại càng quan trọng, họ phần nhiều không còn thời giờ đểcó thể làm những việc cho riêng mình vì quỹ thời hạn không còn. Họ phải làmquá tám tiếng một ngày vì khối lượng việc làm quá lớn. Đôi khi có những lúccông việc đòi buôc họ phải làm đêm để kịp quá trình việc làm nhu yếu. Hơn nữatrong xã hội ngày này, không riêng gì có phái mạnh tham gia vào việc làm ngoài xãhội, mà còn có sự góp mặt của cả phái nữ. Phái nữ ngày càng khẳng định vị trícủa mình trong yếu tố kinh tế tài chính xã hội. Chính cho nên vì thế thời hạn giành cho gia đìnhvà những người thân trong gia đình là rất ít. Thời gian gần đây tất cả chúng ta thấy có rất nhiềutrường hợp con cháu trong mái ấm gia đình, vì thiếu tình cảm và sự chăm sóc của cha mẹnên đã gặp rất nhiều khó khăn vất vả. Có những trường hợp con cháu vì thiếu sự chămsóc và quản trị, thiếu tình cảm của cha mẹ, nên đã tìm đến với những tệ nạn xãhội để giải khuây. có những trường hợp cha mẹ vì công ăn việc làm đã để concái lao vào cảnh bệnh tật về tâm ý chỉ vì chúng không được chăm sóc. Trongcác mái ấm gia đình có cha mẹ già cũng thường hay có trường hợp cha mẹ phải tìm đếnviện dưỡng lão, vì con cháu trong mái ấm gia đình không có thời giờ để chăm nom cha mẹ. Do đó, sau một tuần học tập, thao tác stress cả mái ấm gia đình hoàn toàn có thể họp mặtlại cùng nhau đi chơi, về thăm ông bà, cha mẹ hay thăm hỏi động viên bạn hữu. “ Gia đình làtế bào của xã hội ” ( theo quan điểm, khái niệm của xã hội ), còn theo quan điểmtư tưởng của Giáo Hội thì mái ấm gia đình là Hội Thánh thu nhỏ giữa lòng quốc tế, chính vì thế ngày Chúa nhật so với người Công giáo lại càng quan trọng hơn. Ngày Chúa nhật, cả nhà xum họp vui tươi bên nhau vừa để kết nối kết nối cácthành viên trong mái ấm gia đình hơn nữa, vừa có thời hạn để cha mẹ chăm sóc đến concái nhiều hơn, nhất là việc giá dục Đức Tin cho con cháu không những qua cácgiờ kinh hằng ngày mà còn qua việc học giáo lý ngày Chúa nhật nữa. Ngày Chúa nhật cũng là ngày dành thời hạn cho bạn hữu, họ hàng thâncận. Đây là một một thời cơ để mọi người có thời cơ kết nối với nhau hơn bằngnhiều cách như : đến chơi nhà nhau, ăn cùng với nhau 1 bữa cơm hay chỉ đơngiản là gặp nhau trên đường đi lễ hoặc sau khi Thánh Lễ kết thúc. Lúc đó họ cóthể nán lại hàn huyên, trò chuyện đôi chút trước khi quay trở lại với mái ấm gia đìnhcủa mình, chỉ thế thôi cũng làm cho tình bạn gắn bó hơn, những mối quạn hệkhăng khít vững chắc hơn. Việc đi dạo vui chơi cũng là một việc không hề thiếu với mỗi gia đìnhvào ngày Chúa Nhật so với mỗi người nói chung và người Công giáo nói riêng, bên cạnh việc dành chút thời hạn cho bạn hữu, họ hàng lân cận thì việc vui chơigiải trí cũng là một phần trong việc mái ấm gia đình dành thời hạn cho nhau để đi chơicông viên, đi dạo phố, shopping hay đi thăm ông bà, cha mẹ, cô bác, anh chịem … .. hay chỉ đơn thuần là cả nhà cùng nhau đi ăn cơm nhà hàng quán ăn hoặc một bữaăn thịnh soạn mà trong đó có công sức của con người góp phần của cả nhà. Vì bữa cơm giađình so với người Nước Ta là vô cùng quan trọng vì đó chính là những điềukiện để giữ gìn niềm hạnh phúc. Tuy nhiên do điều kiện kèm theo ngày này, quốc gia hội nhậpvới nền kinh tế tài chính quốc tế, do đó rất nhiều mái ấm gia đình không bảo vệ được nhữngbữa cơm quan trọng ấy. Trong một tuần chỉ có ngày chủ nhật là thời cơ để giađình hoàn toàn có thể quây quần trong bàn ăn với nhau. Vì vậy ngày chủ nhật chính là tâmđiểm mà những thành viên mong đợi, và cũng chính vì vậy nó góp phần một phầnrất lớn trong việc bảo vệ niềm hạnh phúc mái ấm gia đình, như vậy ngày Chúa nhật là ngàynghỉ tuyệt vời với mọi mái ấm gia đình. 10T uy nhiên đó chưa phải là điều tuyệt vời nhất, điều tuyệt vời nhất là Giađình Công giáo dành ngày Chúa nhật cho Chúa trải qua việc tham gia học hỏi, hoạt động và sinh hoạt Giáo lý hay trào lưu Thiếu Nhi Thánh Thể ( so với những em thiếu nhitừ 6 tới 17 tuổi ). Đây là hoạt động giải trí đòi buộc so với những em vì quy trình học Giáolý là quy trình củng cố và tôi luyện Đức Tin, giúp những em hiểu biết hơn về Giáolý Hội Thánh và dần hình thành nhân cách của người KiTô hữu trong những em. “ Nhân cách của người KiTô hữu ” ở đây chính là những nhân đức, đức tính tốtcần thiết của con người nói chung và của người KiTô hữu nói riêng. Đó khôngchỉ là những đức tính tốt mà xã hội cần mà còn là những nhân đức mà Giáo hộicần như : sống ngoan hiền, lễ phép với ông bà, cha mẹ, anh chị và mọi ngườixung quanh, chân thành, tốt bụng, chăm sóc san sẻ với mọi người, và đặc biệt quan trọng làyêu Chúa, yêu tha nhân, chăm sóc học hỏi Giáo lý, siêng năng tham gia Thánh Lễvà lãnh nhận bí tích Thánh Thể. Ngày Chúa nhật cũng là dịp để những hội đoàn, đoàn thể trong Giáo xứ gặp gỡ, hoạt động và sinh hoạt với nhau như Hội Gia trưởng ( Hộinhững ông bố Công giáo ), Hội Hiền Mẫu ( Hội những bà mẹ Công giáo ), HộiGiới trẻ ( những tầng lớp người trẻ tuổi nam, nữ ở độ tuổi từ 18 t đến 35 t ) … đây là dịp đểcác Hội đoàn tụ họp nhau lại cùng nhau đọc kinh, cầu nguyện, san sẻ với nhauvề đời sống Đức Tin, đời sống Cầu nguyện cũng như đời sống hằng ngày, quađó củng cố Đức Tin cũng như đời sống Đạo được nên hoàn thành xong hơn. Nói đến những hoạt động giải trí ngày Chúa nhật không hề không nói đến ThánhLễ, vì Thánh Lễ là đỉnh điểm của ngày Cháu nhật. Đối với người Công Giáo, Thánh Lễ là hoạt động giải trí tối quan trọng trong đời sống mỗi Tín hữu, bên cạnh đóđây cũng là hoạt động giải trí có tính bắt buộc theo luật của Hội Thánh, không riêng gì cóthế Thánh Lễ còn là một hoạt động giải trí có vai trò quan trọng so với đời sống tâmlinh của người KiTô Hữu. Đó là lí do tại sao có những tín hữu ( người có lòngtin ) tuy không mặn mà với đời sống Đạo nhưng vẫn nỗ lực đi tham gia ThánhLễ mỗi ngày Chúa nhật. 11

Mọi Người Cũng Xem   Ngày cá tháng Tư là ngày gì? Cá tháng Tư tiếng Anh là gì? - https://hoasenhomes.vn

Source: https://hoasenhomes.vn
Category: Ngày gì

Related Posts

About The Author

Add Comment