Tính cách người nhật bản p1 – Tài liệu text

Tính cách người nhật bản p1

Bạn đang xem bản rút gọn của tài liệu. Xem và tải ngay bản đầy đủ của tài liệu tại đây (86.81 KB, 5 trang )

Tính Cách Người Nhật Bản (P1)

Văn hóa Nhật Bản

Người Nhật Bản
Người Nhật là pha trộn của các dân tộc bản địa với người Trung Quốc, Mông
Cổ, Triều Tiên, Mãn Châu, Eskimo… thuộc giống da vàng. Dáng người lùn mập,
nhưng nay phát triển mạnh về chiều cao cũng như tuổi thọ. Theo thống kê năm
2000, chiều cao trung bình của phái nam là 171,3 cm và phái nữ là 158,4 cm.
Theo thống kê năm 2003, tuổi thọ trung bình phái nam là 78,4 tuổi và phái nữ là
85,3 tuổi, là dân tộc gia tăng tuổi thọ nhanh nhất và nay đứng đầu thế giới. Họ
rất khỏe mạnh, dẻo dai, ngay phụ nữ cũng có thể đứng làm việc cả ngày, nhiều
người 70, 80 tuổi vẫn còn hăng hái làm việc, không phải tham tiền vì họ rất giàu,
nhưng vì thích làm việc, đến độ thế giới gọi họ là “labor animal” (con vật lao
động).
Đặc biệt phụ nữ thường ngực nhỏ, có người chân
rất to, nên được gọi là chân “daikon” (đại căn: củ cải,
chân củ cải đối với Việt Nam thì đâu có gì gọi là to,
nhưng đây là củ cải Nhật Bản, to gấp 3, 4 lần củ cải
Việt Nam, tuy vậy hiện nay cũng ít người có loại
chân này), cườm tay phụ nữ Nhật có thể lớn hơn
cườm tay thanh niên Việt, đôi khi họ đeo đồng hồ
đàn ông cũng vừa. Làn da phụ nữ thường láng mịn,
người mình gọi là làn da trứng gà bóc, nhưng người
Nhật cho là làn da “mochihada, bánh dầy” (bính cơ),

và đặc biệt bàn tay của đa số các cô thường nuột nà rất đẹp.
Về khuôn mặt người Nhật, theo các nghiên cứu y học mới đây cho thấy, đã có
nhiều biến đổi trong một, hai trăm năm qua. Xem các tranh cổ, nhất là loại tranh
thủ ấn họa nổi tiếng của Nhật Bản, thường thấy vẽ phụ nữ Nhật mắt hí một mí,

lông mày mỏng, mũi tẹt. Ngày nay mắt họ khá lớn, lông mày rậm hơn, và mũi
cũng cao hơn. Thêm một điểm nữa là xưa khuôn mặt vốn tròn, nay thì dài vì cằm
của họ dài ra. Y khoa giải thích là thức ăn ngày xưa phải nhai nhiều; nhất là thời
ba, bốn ngàn năm trước, số lần nhai gấp từ năm, mười lần so với các thức ăn
mềm ngày nay. Do vì nhai ít, bắp thịt cằm làm việc ít nên cằm bị trễ dần xuống.
Một điểm khác nữa là người Nhật thường bị thiếu chất vôi (calcium), nên răng
hay bị hư và cũng mọc khấp khểnh, nếu đi niềng cho đều sẽ tốn khoảng 5.000
đến 8.000 USD.
Tính cách người Nhật
Bà Ruth Benedict, một chuyên viên Nhân Chủng Học ở Đại Học Columbia đã
biên khảo về tính cách người Nhật vào thập niên 40 để làm nền tảng cho chính
sách đối ứng của Hoa Kỳ. Bà đã viết nhiều bản tường trình và đúc kết thành tác
phẩm “The Chrysanthemun And The Sword” (Kiku To Kitana = Hoa Cúc Và
Thanh Kiếm). Theo bà: “Người Nhật vừa hung bạo vừa hiền hòa, vừa nghiêm
khắc vừa thơ mộng, vừa cứng ngắc vừa nhu nhuyễn, vừa trung thành vừa phản
trắc, vừa can đảm vừa hèn nhát, vừa bảo thủ vừa cấp tiến… và chịu ảnh hưởng
cùng lúc của Thần Đạo và tam giáo Nho, Phật, Lão…”.
Những điều ấy thoạt nghe có vẻ chung chung, như có gì đó cũng giống người
Việt hay các dân tộc khác, nhưng để ý kỹ, khi viết như thế, bà đã nêu bật được
tính tích cực, đôi khi dẫn đến cực đoan ở cả hai thái cực của người Nhật. Như
người Nhật trước và sau Thế Chiến Thứ 2 đi từ tàn bạo đến hòa bình, ngày xưa
họ sẵn sàng chết thì ngày nay họ bảo vệ mạng sống bằng mọi giá, thể hiện qua
chính sách của chính phủ cũng như từng người dân. Họ hiền tới độ đi ra nước
ngoài thường bị những người không đứng đắn trấn lột, ăn hiếp. Có khi tôi liên
tưởng đến hình ảnh những chú gà “nuôi giam”, những con thỏ “nhà”, dù được
thả ra thì lúc nào cũng chậm chạp, không quen đối phó với các bất trắc bên
ngoài.
Họ có tinh thần thực dụng và mạo hiểm rất cao, đã tự đi du học và khéo léo đãi
lọc văn minh, văn hóa Trung Hoa, mà không du nhập từ chương và khoa cử. Khi
thấy những nền văn minh văn hóa rực rỡ ở Âu-Mỹ, họ cũng đã tìm tới học hỏi,

làm giàu thêm cái vốn đã rất phong phú của họ, thể hiện song hành tính bảo thủ
và cấp tiến. Tất nhiên khi trào lưu Âu-Mỹ tràn tới đất Phù Tang, thì ít nhiều họ
cũng mất đi phần nào bản sắc riêng.
Tinh thần kỷ luật đi đối với giáo dục
Người Nhật nổi tiếng là có kỷ luật, cho dù sự kỷ luật đó bắt nguồn từ hoàn cảnh

sinh sống khó khăn, từ việc nghĩ tới lợi ích chung hay từ văn hóa v.v… đã trở
thành như tự giác, nhưng không phải cứ thế thì 100% con người trong xã hội
này sẽ trở thành kỷ luật. Mà những người làm luật, những đoàn thể… đều phải
suy tính, ghi ra rất chi tiết các quy luật và phổ biến rộng rãi để mọi người tuân
theo.
Những nơi sinh hoạt công cộng luôn thấy đầy những bảng hướng dẫn, thông
báọ Cứ nhìn mặt đường của Nhật thì rõ, đâu đâu cũng trắng xóa các lằn kẻ phân
luồng xe chạỵ Ở những nơi đông đảo hay dễ gây tai nạn, mặt đường còn được
sơn màu cam hay đỏ, sơn tráng loại đá răm… để xe chạy không bị trượt. Ngoài
ra còn lót những tấm nhựa chỉ đường và loa phát nhạc báo cho người mù ở một
số chỗ băng ngang đường. Tiền giấy cũng có dấu hiệu nổi đặc biệt, ở ga xe điện
thì dán bảng ghi bằng chữ nổi dành cho người mù để có thể tự mua vé… Quanh
các trường Tiểu Học thì thường có người cầm cờ hướng dẫn các em nhỏ qua
đường.
Người Nhật nổi tiếng là dặn dò chi tiết nhất so với các dân tộc khác. Xe điện lúc
nào cũng thông báo mở cửa bên nào, xin lưu ý đừng để quên hành lý, khi bước
ra coi chừng khoảng cách giữa toa xe và thềm ga…
Tóm lại là sự tự giác chung vẫn luôn luôn cần sự hướng dẫn, giáo dục cụ thể để
đáp ứng với hoàn cảnh và sự thay đổi của xã hội theo với thời đại.
Lễ nghĩa – Lịch sự
Ai cũng thấy là người Nhật rất lễ nghĩa, chào nhau không phải một lần mà đôi khi
năm lần bẩy lượt. Ăn mặc lịch sự, nói năng nhỏ nhẹ, không phải lúc nào cũng to
tiếng như chửi nhau như giữa lính Nhật thời Thế Chiến Thứ 2 với nhau hay với

Mọi Người Cũng Xem   Cách tháo cây máy tính

Xem thêm: Ý nghĩa số 69 – con số của tài lộc trường cửu

người bị họ thống tri… Trừ một số giới trẻ ăn mặc lố lăng, người đi làm đều ăn
mặc lịch sự, nhìn ngoài đường không thể nào đoán được họ làm việc gì, áo
quần luôn sạch sẽ, khi vào nơi làm mới thay quần áo làm việc lao động, nên đôi
khi chỉ là nhân viên làm vệ sinh, đổ rác.
Phái nam Nhật hầu như không có chuyện thấy người đẹp lạ ngoài đường mà hút
gió, ngỏ lời tán tỉnh, chọc ghẹo… Hầu như không có chuyện không quen mà lẽo
đẽo theo nàng về tới nhà rồi trồng “cây si” luôn. Nhưng bạn với nhau thì giữa
nam nữ lại có vẻ gần gũi, tự nhiên hơn người Việt. Đi nhậu chung mà nếu một
bên say thì bên kia sẵn sàng dìu đi. Vì vậy, đôi khi người Nhật kết hôn trễ, có tới
khoảng 50% phải nhờ người giới thiệu, gọi là “miai” (kiến hợp). Phụ nữ được
khen đẹp thì chắc là ai cũng thích, nhưng phụ nữ Nhật thì mắc cỡ, tỏ thái độ
khiêm tốn và thường nói: “Cám ơn”, còn phụ nữ Việt “đáo để” hơn, thường trả
lời: “Sạo”, “Đừng có nịnh”… còn người lạ mà khen, có khi bị lườm nguýt cho một
phát rồi nói: “Vô duyên!”.
Vào ngày lễ Tình Nhân, phụ nữ Nhật thường tặng chocolate cho tất cả đồng
nghiệp phái nam trong văn phòng.

Nhật Bản có Ngày Tình Yêu (Valentine), là ngày 14 tháng 2. Theo truyền thống Á
Đông, trong truyền thuyết Nhật cũng từng nói tới chuyện có vị thần phái nữ tỏ
tình với vị thần phái nam trước, nhưng cho là chuyện không nên, nên phái nữ lúc
nào cũng ở thế bị động, khó kiếm chồng. Vì vậy, Ngày Tình Yêu là ngày phái nữ
tặng quà cho phái nam, thường là chocolate để phái nữ có cơ hội mạnh dạn lên
tiếng. Còn khi hai bên quen nhau thân thì phái nam không những tặng hoa hồng
còn tặng quà và phái nữ cũng tặng quà ngược lại nhưng không tặng hoa. Ở Việt
Nam cũng mới có ngày này, nhưng phái nam thường tặng phái nữ hoa hồng để
tỏ ý thích.
Ngày Trắng (White Day), là ngày 14 tháng 3, phái nam tặng quà đáp lễ cho phái
nữ, thường là kẹ. Ở Việt Nam không có ngày này.
Phái nữ Nhật Bản dường như không bỏ lỡ cơ hội “vùng lên” để kiếm chồng này,

nên họ chờ ngày 14/02 để “mượn quà thay lời” và mong ngày 14/03 để xem phái
nam đáp ứng như thế nào. Phong trào mới chỉ mươi năm nay mà đã như một
truyền thống lâu đời ăn sâu trong tâm trí và được hưởng ứng nồng nhiệt. Dịp
này phái nữ ào ào đi mua chocolate như bão táp với sự tiếp tay kiếm lời rất đắc
lực của các cửa tiệm thương mại. Sở dĩ phái nữ phải làm như vậy bởi đa số phái
nam Nhật Bản “cù lần”, không biết “tán gái”.
Họ rất điềm tĩnh trong ứng xử, ít nổi nóng, nhưng khi nổi nóng thì cũng khó can
lắm, mà cũng chẳng mấy khi họ can nhau. Tôi đã chứng kiến sinh hoạt các câu
lạc bộ thể thao ở Đại Học. Đàn anh thường đì đàn em với một thứ kỷ luật huấn
nhục, không phải chỉ trong một tuần mà gần
như suốt thời trẻ, có khi kéo dài cả đời nhưng
ở mức độ nhẹ hơn. Người Việt dường như
rất khéo léo trong việc la mắng, tuy đôi khi nói
bóng gió, nhưng khi la mắng thì nói thẳng vào
chỗ sai quấy (tất nhiên có khi chỉ là chủ quan)
nhiều hay ít tùy theo lỗi nặng hay nhẹ… Còn
với người Nhật, khi rầy la, nhiều khi không
nói thẳng và cụ thể nên người bị la không
hiểu người la muốn gì mà la rất nặng và rất
dai, bất chấp thể diện người đối diện. Có khi mới sáng ra, ông chủ vào hãng là la
toáng lên, mà có khi la chung chung kiểu nói: “Mọi người làm cái gì vậỷ”, “Đồ cà
chớn!”, “Không ai chịu làm việc!”… La kiểu này thì không ai biết là ông ta nói gì
và muốn gì, nhân viên thì cứ im lặng nghe rồi giải tán, vẫn làm việc như thường,
nếu ấm ức quá thì hết giờ làm việc rủ nhau ghé quán nhậu làm vài ly rượu cho
nguôi.
Trong công sở, tư sở và các hãng xưởng cũng vậỵ Cấp trên la mắng cấp dưới
rất nặng, bất chấp thể diện người bị la mắng, làm cho nhiều khi người ngoài thấy
rõ sự khúm núm, sợ sệt của cấp dưới. Và trong nhiều trường hợp cấp dưới thi
hành mệnh lệnh mà không cần suy nghĩ gì cả, như chỉ cốt làm vừa lòng cấp trên!
Họ cũng rất trọng chủ nghĩa “bái kim” (quá trọng đồng tiền), nên sống có hai mặt,

Mọi Người Cũng Xem   Cách tính chế độ thai sản khi nghỉ việc trước khi sinh mà thai chết lưu

với nhân viên thì gắt gao, mà với khách thì cởi mở, ngọt ngào. Đó là cái giá mà
người Nhật đã phải trả để xã hội ổn định và phát triển. Mỗi người phải chịu khép
bớt phần đòi hỏi tự do của mình.

lông mày mỏng mảnh, mũi tẹt. Ngày nay mắt họ khá lớn, lông mày rậm hơn, và mũicũng cao hơn. Thêm một điểm nữa là xưa khuôn mặt vốn tròn, nay thì dài vì cằmcủa họ dài ra. Y khoa lý giải là thức ăn rất lâu rồi phải nhai nhiều ; nhất là thờiba, bốn ngàn năm trước, số lần nhai gấp từ năm, mười lần so với các thức ănmềm ngày này. Do vì nhai ít, bắp thịt cằm thao tác ít nên cằm bị trễ dần xuống. Một điểm khác nữa là người Nhật thường bị thiếu chất vôi ( calcium ), nên rănghay bị hư và cũng mọc gồ ghề, nếu đi niềng cho đều sẽ tốn khoảng chừng 5.000 đến 8.000 USD.Tính cách người NhậtBà Ruth Benedict, một nhân viên Nhân Chủng Học ở Đại Học Columbia đãbiên khảo về tính cách người Nhật vào thập niên 40 để làm nền tảng cho chínhsách đối ứng của Hoa Kỳ. Bà đã viết nhiều bản tường trình và đúc rút thành tácphẩm ” The Chrysanthemun And The Sword ” ( Kiku To Kitana = Hoa Cúc VàThanh Kiếm ). Theo bà : ” Người Nhật vừa hung bạo vừa hiền hòa, vừa nghiêmkhắc vừa thơ mộng, vừa cứng ngắc vừa nhu nhuyễn, vừa trung thành với chủ vừa phảntrắc, vừa can đảm và mạnh mẽ vừa hèn nhát, vừa bảo thủ vừa cấp tiến … và chịu ảnh hưởngcùng lúc của Thần Đạo và tam giáo Nho, Phật, Lão … “. Những điều ấy thoạt nghe có vẻ như chung chung, như có gì đó cũng giống ngườiViệt hay các dân tộc bản địa khác, nhưng chú ý kỹ, khi viết như vậy, bà đã nêu bật đượctính tích cực, đôi lúc dẫn đến cực đoan ở cả hai thái cực của người Nhật. Nhưngười Nhật trước và sau Thế Chiến Thứ 2 đi từ tàn ác đến tự do, ngày xưahọ sẵn sàng chuẩn bị chết thì ngày này họ bảo vệ mạng sống bằng mọi giá, biểu lộ quachính sách của chính phủ nước nhà cũng như từng người dân. Họ hiền tới độ đi ra nướcngoài thường bị những người không đứng đắn trấn lột, ăn hiếp. Có khi tôi liêntưởng đến hình ảnh những chú gà ” nuôi giam “, những con thỏ ” nhà “, dù đượcthả ra thì khi nào cũng lờ đờ, không quen đối phó với các nguy hiểm bênngoài. Họ có niềm tin thực dụng và mạo hiểm rất cao, đã tự đi du học và khôn khéo đãilọc văn minh, văn hóa truyền thống Trung Quốc, mà không gia nhập từ chương và khoa cử. Khithấy những nền văn minh văn hóa rực rỡ tỏa nắng ở Âu-Mỹ, họ cũng đã tìm tới học hỏi, làm giàu thêm cái vốn đã rất phong phú và đa dạng của họ, biểu lộ song hành tính bảo thủvà cấp tiến. Tất nhiên khi trào lưu Âu-Mỹ tràn tới đất Phù Tang, thì không ít họcũng mất đi phần nào truyền thống riêng. Tinh thần kỷ luật đi so với giáo dụcNgười Nhật nổi tiếng là có kỷ luật, mặc dầu sự kỷ luật đó bắt nguồn từ hoàn cảnhsinh sống khó khăn vất vả, từ việc nghĩ tới quyền lợi chung hay từ văn hóa truyền thống v.v… đã trởthành như tự giác, nhưng không phải cứ thế thì 100 % con người trong xã hộinày sẽ trở thành kỷ luật. Mà những người làm luật, những đoàn thể … đều phảisuy tính, ghi ra rất cụ thể các quy luật và thông dụng thoáng rộng để mọi người tuântheo. Những nơi hoạt động và sinh hoạt công cộng luôn thấy đầy những bảng hướng dẫn, thôngbáọ Cứ nhìn mặt đường của Nhật thì rõ, đâu đâu cũng trắng xóa các lằn kẻ phânluồng xe chạỵ Ở những nơi phần đông hay dễ gây tai nạn đáng tiếc, mặt đường còn đượcsơn màu cam hay đỏ, sơn tráng loại đá răm … để xe chạy không bị trượt. Ngoàira còn lót những tấm nhựa chỉ đường và loa phát nhạc báo cho người mù ở mộtsố chỗ băng ngang đường. Tiền giấy cũng có tín hiệu nổi đặc biệt quan trọng, ở ga xe điệnthì dán bảng ghi bằng chữ nổi dành cho người mù để hoàn toàn có thể tự mua vé … Quanhcác trường Tiểu Học thì thường có người cầm cờ hướng dẫn các em nhỏ quađường. Người Nhật nổi tiếng là dặn dò chi tiết cụ thể nhất so với các dân tộc bản địa khác. Xe điện lúcnào cũng thông tin mở cửa bên nào, xin chú ý quan tâm đừng để quên hành lý, khi bướcra coi chừng khoảng cách giữa toa xe và thềm ga … Tóm lại là sự tự giác chung vẫn luôn luôn cần sự hướng dẫn, giáo dục đơn cử đểđáp ứng với thực trạng và sự đổi khác của xã hội theo với thời đại. Lễ nghĩa – Lịch sựAi cũng thấy là người Nhật rất lễ nghĩa, chào nhau không phải một lần mà đôi khinăm lần bẩy lượt. Ăn mặc nhã nhặn, nói năng nhỏ nhẹ, không phải khi nào cũng totiếng như chửi nhau như giữa lính Nhật thời Thế Chiến Thứ 2 với nhau hay vớingười bị họ thống tri … Trừ 1 số ít giới trẻ ăn mặc lố lăng, người đi làm đều ănmặc lịch sự và trang nhã, nhìn ngoài đường không thể nào đoán được họ thao tác gì, áoquần luôn thật sạch, khi vào nơi làm mới thay quần áo thao tác lao động, nên đôikhi chỉ là nhân viên cấp dưới làm vệ sinh, đổ rác. Phái nam Nhật phần đông không có chuyện thấy người mẫu lạ ngoài đường mà hútgió, ngỏ lời tán tỉnh, chọc ghẹo … Hầu như không có chuyện không quen mà lẽođẽo theo nàng về tới nhà rồi trồng ” cây si ” luôn. Nhưng bạn với nhau thì giữanam nữ lại có vẻ như thân mật, tự nhiên hơn người Việt. Đi nhậu chung mà nếu mộtbên say thì bên kia chuẩn bị sẵn sàng dìu đi. Vì vậy, đôi lúc người Nhật kết hôn trễ, có tớikhoảng 50 % phải nhờ người trình làng, gọi là ” miai ” ( kiến hợp ). Phụ nữ đượckhen đẹp thì chắc là ai cũng thích, nhưng phụ nữ Nhật thì mắc cỡ, tỏ thái độkhiêm tốn và thường nói : ” Cám ơn “, còn phụ nữ Việt ” đáo để ” hơn, thường trảlời : ” Sạo “, ” Đừng có nịnh ” … còn người lạ mà khen, có khi bị lườm nguýt cho mộtphát rồi nói : ” Vô duyên ! “. Vào dịp nghỉ lễ Tình Nhân, phụ nữ Nhật thường Tặng Kèm chocolate cho tổng thể đồngnghiệp phái nam trong văn phòng. Nhật Bản có Ngày Tình Yêu ( Valentine ), là ngày 14 tháng 2. Theo truyền thống lịch sử ÁĐông, trong thần thoại cổ xưa Nhật cũng từng nói tới chuyện có vị thần phái nữ tỏtình với vị thần phái nam trước, nhưng cho là chuyện không nên, nên phái nữ lúcnào cũng ở thế bị động, khó kiếm chồng. Vì vậy, Ngày Tình Yêu là ngày phái nữtặng quà cho phái nam, thường là chocolate để phái nữ có thời cơ mạnh dạn lêntiếng. Còn khi hai bên quen nhau thân thì phái nam không những Tặng hoa hồngcòn khuyến mãi ngay quà và phái nữ cũng Tặng Ngay quà ngược lại nhưng không khuyến mãi ngay hoa. Ở ViệtNam cũng mới có ngày này, nhưng phái nam thường khuyến mãi phái nữ hoa hồng đểtỏ ý thích. Ngày Trắng ( White Day ), là ngày 14 tháng 3, phái nam Tặng quà đáp lễ cho pháinữ, thường là kẹ. Ở Nước Ta không có ngày này. Phái nữ Nhật Bản có vẻ như không bỏ lỡ thời cơ ” vùng lên ” để kiếm chồng này, nên họ chờ ngày 14/02 để ” mượn quà thay lời ” và mong ngày 14/03 để xem pháinam phân phối như thế nào. Phong trào mới chỉ mươi năm nay mà đã như mộttruyền thống truyền kiếp ăn sâu trong tâm lý và được hưởng ứng nồng nhiệt. Dịpnày phái nữ ào ào đi mua chocolate như bão táp với sự tiếp tay kiếm lời rất đắclực của các cửa tiệm thương mại. Sở dĩ phái nữ phải làm như vậy bởi hầu hết pháinam Nhật Bản ” cù lần “, không biết ” tán gái “. Họ rất tỉnh bơ trong ứng xử, ít nổi nóng, nhưng khi nổi nóng thì cũng khó canlắm, mà cũng chẳng mấy khi họ can nhau. Tôi đã tận mắt chứng kiến hoạt động và sinh hoạt các câulạc bộ thể thao ở Đại Học. Đàn anh thường đì đàn em với một thứ kỷ luật huấnnhục, không phải chỉ trong một tuần mà gầnnhư suốt thời trẻ, có khi lê dài cả đời nhưngở mức độ nhẹ hơn. Người Việt dường nhưrất khôn khéo trong việc la mắng, tuy đôi lúc nóibóng gió, nhưng khi la mắng thì nói thẳng vàochỗ sai quấy ( tất yếu có khi chỉ là chủ quan ) nhiều hay ít tùy theo lỗi nặng hay nhẹ … Cònvới người Nhật, khi rầy la, nhiều khi khôngnói thẳng và đơn cử nên người bị la khônghiểu người la muốn gì mà la rất nặng và rấtdai, mặc kệ thể diện người đối lập. Có khi mới sáng ra, ông chủ vào hãng là latoáng lên, mà có khi la chung chung kiểu nói : ” Mọi người làm cái gì vậỷ “, ” Đồ càchớn ! “, ” Không ai chịu thao tác ! ” … La kiểu này thì không ai biết là ông ta nói gìvà muốn gì, nhân viên cấp dưới thì cứ yên lặng nghe rồi giải tán, vẫn thao tác như thường, nếu ấm ức quá thì hết giờ thao tác rủ nhau ghé quán nhậu làm vài ly rượu chonguôi. Trong văn phòng, tư sở và các hãng xưởng cũng vậỵ Cấp trên la mắng cấp dướirất nặng, mặc kệ thể diện người bị la mắng, làm cho nhiều khi người ngoài thấyrõ sự khúm núm, sợ sệt của cấp dưới. Và trong nhiều trường hợp cấp dưới thihành mệnh lệnh mà không cần tâm lý gì cả, như chỉ cốt làm thỏa mãn nhu cầu cấp trên ! Họ cũng rất trọng chủ nghĩa ” bái kim ” ( quá trọng đồng xu tiền ), nên sống có hai mặt, với nhân viên cấp dưới thì gắt gao, mà với khách thì cởi mở, ngọt ngào. Đó là cái giá màngười Nhật đã phải trả để xã hội không thay đổi và tăng trưởng. Mỗi người phải chịu khépbớt phần yên cầu tự do của mình .

Mọi Người Cũng Xem   CÔNG THỨC TÍNH ĐIỆN NĂNG TIÊU THỤ CỦA GIA ĐÌNH Trong 30 ngày

Related Posts

About The Author

Add Comment